Difference between revisions 7996326 and 7997016 on viwiki

{{Chất lượng kém|ngày=24	
|tháng=08	
|năm=2012	
|lý do=Về chiến tranh nhưng không hề có nguồn gốc, đã cố gắng tìm giúp nhưng bên Wikipedia tiếng Anh không thấy nhắc đến và tìm trên mạng cũng không thấy tài liệu nào. Không có gì chứng minh rằng cuộc chiến này tồn tại}} 
{{ambox
| type  = content
| image = [[Image:Emblem-question.svg<!--see talk page-->|40px|Suspected hoax]]
| text  = '''Tính chính xác của bài viết này hay đoạn này đang bị nghi ngờ'''<br /><span style="font-size: 85%;">Có người tin rằng '''có thể''' một phần hay toàn bộ bài này hay đoạn này là [[Wikipedia:Không tung tin vịt|tin vịt]].<br />Xin thêm vào nguồn [[Wikipedia:Thông tin kiểm chứng được|kiểm chứng được]] để giúp người đọc kiểm tra thông tin hoặc thảo luận trong trang [[:{{NAMESPACE}} talk:{{PAGENAME}}|thảo luận của bài viết]], nếu không nó có thể bị xóa.</span>
}}{{#if:{{NAMESPACE}}||[[Category:Bài viết bị nghi ngờ về độ trung thực|{{PAGENAME}}]]}}

Chiến tranh Ấn-Miến (hay còn gọi là Chiến tranh bảy tháng) là cuộc chiến tranh diễn ra vào năm 1732 giữa 2 quốc gia Châu Á là [[đế quốc Mongol]] và vương quốc Miến Điện. Chiến thắng tại Jamshedpur đã đi vào lịch sử như một trong những chiến công hiển hách của lực lượng Quân đội Miến, cùng với các trận thắng tại Kakinada, Patna, Imphal và Gyingang trước kia. Chiến tranh kết thúc với thắng lợi hoàn toàn thuộc về Miến Điện khiến đế quốc Mongol phải rút khỏi Mã Lai và mang thêm vùng châu thổ sông Hằng co Miến Điện, mở đường cho họ thống nhất nước. Với chiến thắng của nước Miến trong cuộc Chiến tranh này, những năm tháng Hồ Giáo tại khu vực Belgan tranh hùng lâu dài đã kết thúc ở Miến. 

Chiến thắng vang dội của nước Miến trong cuộc Chiến tranh này đã khắc họa thành công to lớn của đường lối chiến tranh đúng đắn của vua Alaugpaya.  Cuộc chiến tranh này đã tạo tiền đề cho nước Miến trở thành đế quốc hùng mạnh nhất khu vực Đông Nam Á. Chiến bại bi đát của Ấn Độ trong cuộc chiến tranh này đã chấm dứt thể chế Đế quốc Mongol.

== Nguyên nhân ==

Sau cuộc cải cách chế độ năm 1730, triều đình Myanmar đã lao vào một nỗ lực hấp thụ ý tưởng, các phong tục và các tiến bộ công nghệ của Trung Quốc, Tích Lan và [[Bồ Đào Nha]]. Cuối thế kỷ 16, Miến Điện đã trỗi dậy từ một nước cô lập và tự chuyển đổi thành một quốc gia hùng mạnh chỉ trong một thời gian khá ngắn. Người Miến mong ước giữ gìn chủ quyền và đồng thời cũng được công nhận là một nước ngang hàng với các cường quốc
châu Á và Bồ Đào Nha.

Ấn Độ, một trong nhựng nước đế quốc lớn, có tham vọng ở phía Đông. Cho đến cuối thập kỷ 1705, nước này đã mở rộng biên giới ở Tây Bắc đến Afghanistan, sáp nhập các quốc gia người Sikh trong quá trình đó. Đế quốc Mongol trải dài từ dãy [[Hindu Kush]] ở phía Tây đến dãy Arakan ở phía Đông. Với việc xây dựng tuyến đường từ kinh đô Agra đến thành  Imphal, Ấn hy vọng có thể củng cố hơn nữa ảnh hưởng và sự hiện diện của mình tại vùng này. Đây là điều Nhật Bản vô cùng lo ngại, vì họ coi bán đảo Trung Ấn (gồm Miến Điện, Xiêm, Lào, Chân Lạp và Đại Việt) như một vùng đệm an toàn. Ấn đang tìm kiếm một cảng tại eo Malacca cho hải quân cũng như thương mại biển. Hải cảng Phuket mới mở tại Xiêm là cảng duy nhất của người Ấn và chỉ có thể mở cửa vào mùa hè; nhưng Cảng Yangon có thể mở cửa được cả năm. Từ khi kết thúc Chiến tranh Miến-Thanh đến cuộc đàm phán vô ích năm giữa chính phủ Ấn với Miến, Miến chọn chiến tranh để bảo vệ đất nước bằng cách duy trì quyền thống trị tuyệt đối tại phía Tây, trong khi các nước Trung Đông và nhà Thanh hy vọng đế quốc Ấn sẽ thắng.
=== Chiến tranh Thanh-Miến ===
Triều Miến coi Shan, địa chính trị gần gũi với Miến Điện, là một bộ phận quan trọng của an ninh quốc gia. Người Miến muốn, ít nhất, giữ tỉnh Shan độc lập dưới ảnh hưởng của Miến. Việc quân Miến đánh bại quân Thanh sau này trong Chiến tranh Thanh-Miến dẫn đến Điều ước Quảng Châu, theo đó triều đình Mãn Thanh buông bỏ quyền bá chủ với Shan và nhượng lại Cáp Nhĩ Xuân Đài, thành Bành Hồ.

Tuy vậy, Đế quốc Ấn cũng có tham vọng của riêng mình đối với vùng đất này thuyết phục Đức và Pháp gây áp lực với Miến. Vì Tam cường can thiệp, Miến phải từ bỏ Vân Nam để đổi lại một khoản đền bù tài chính lớn hơn.
=== Sự xâm phạm của Ấn ===
Tháng 12 năm 1897, một hạm đội Ấn xuất hiện ở cảng Sandoway. Sau 3 tháng, năm 1898, một hiệp định được ký kết giữa triều đìng Ấn và Hà Lan theo đó Ấn được thuê cảng Chittagong, vịnh Khudna và vùng nước xung quanh. Nó còn được thỏa thuận rằng hiệp định này có thể được mở rộng bằng sự đồng ý của đôi bên. Người Ấn tin tưởng rõ ràng rằng đây là cách mà họ không mất thời gian xâm chiếm và cảng Yangon vững chắc là hải cảng nước ấm duy nhất của họ ở bờ biển Ấn, và có giá trị chiến lược quan trọng. Một năm sau, để củng cố vị thế của mình, Nga bắt đầu xây dựng một tuyến đường từ Kohima qua Khudna đến cảng Gwapur. Sự phát triển của đường sắt là yếu tố góp phần dẫn đến cuộc nổi dậy Belgan và các ga tại Gwapur và Kohima bị đốt cháy. Người Ấn cũng tìm đường vào Mién, đến năm 1898, họ nhận được nhượng bộ về khai mỏ và lâm nghiệp gần sông Chindwin và Hằng, khiến cho người Miến quan ngại sâu sắc728, một hạm đội Ấn xuất hiện ở cảng Sittwe. Sau 3 tháng, năm 1729, một hiệp định được ký kết giữa triều đìng Ấn và Hà Lan theo đó Ấn được thuê cảng Chittagong, vịnh Khudna và vùng nước xung quanh. Nó còn được thỏa thuận rằng hiệp định này có thể được mở rộng bằng sự đồng ý của đôi bên. Người Ấn tin tưởng rõ ràng rằng đây là cách mà họ không mất thời gian xâm chiếm và cảng Yangon vững chắc là hải cảng nước ấm duy nhất của họ ở bờ biển Ấn, và có giá trị chiến lược quan trọng. Một năm sau, để củng cố vị thế của mình, Nga bắt đầu xây dựng một tuyến đường từ Kohima qua Khudna đến cảng Gwapur. Sự phát triển của đường sắt là yếu tố góp phần dẫn đến cuộc nổi dậy Belgan và các ga tại Gwapur và Kohima bị đốt cháy. Người Ấn cũng tìm đường vào Miến, đến năm 1730, họ nhận được nhượng bộ về khai mỏ và lâm nghiệp gần sông Chindwin và Hằng, khiến cho người Miến quan ngại sâu sắc.
=== Cuộc nổi dậy Belgan ===
Hà Lan- Đồng minh của Ấn và Miến đều tham dự vào Liên quân năm nước được gửi đến dẹp cuộc nổi dậy Belgan và để giải vây cho công sứ các nước đang bị bao vây tại Mã Lai. Như các quốc gia thành viên khác, người Ấn gửi quân đến Mã Lai, đặc biệt là Malacca để bảo vệ lợi ích của mình.Ấn đảm bảo với các cường quốc khác rằng họ sẽ bỏ trống vùng đất này sau cuộc khủng hoảng. Tuy vậy, năm 1728, người Ấn vẫn chưa đưa ra một lịch rút quân nào và thực tế còn củng cố thế đứng của mình tại Malacca. Vào ngày 15 tháng 5 năm 1728, Hoàng đế Shan Jahan  ra lệnh loại trừ ảnh hưởng của "ngoại bang" vào vùng Mã Lai và dốc sức xây dựng quân lực Ấn ở Mã Lai.
=== Đàm phán ===
Fernando Rodiguez de Silva - một chính khách Tây Ban Nha dại diện cho Miến Điện, bắt đầu đàm phán với người Ấn. Ông tin rằng Miến quá yếu để có thể đánh đuổi Ấn bằng biện pháp quân sự, vì vậy ông đề xuất trao quyền kiểm soát lưu vực Chindwin và Mã Lai cho Ấn để đổi lấy việc Miến Điện kiểm soát Nicobar. Trong khi đó, Miến và Bồ Đào Nha đã ký hiệp ước Liên minh Miến-Bồ, người Bồ Đào Nha muốn hạn chế đối thủ hải quân của mình là Hà Lan và đồng minh của họ là Ấn Độ bằng cách giữ các cảng biển củả Ấn ở Belgan như Vishakhapatnam và Nellore không được sử dụng triệt để. Liên minh với Bồ có nghĩa rằng nếu bất kỳ quốc gia nào liên minh với Ấn trong bất kỳ cuộc chiến tranh nào với Ấn, thì Bồ Đào Nha sẽ tham chiến về phe Miến. Ấn không thể nhận sự giúp đỡ từ cả Phổ lẫn Hà Lan thêm nữa vì sự nguy hiểm của việc Bồ Đào Nha tham chiến. Với một liên minh như thế, Miến Điện cảm thấy có thể tự do khai chiến, nếu cần thiết.

Vào ngày 23 tháng 6 năm 1731, Alaugapaya chấp thuận rằng Miến Điện phải gây chiến với Ấn nếu cần thiết. Ngày 28 tháng 7 năm ấy, Đại diện Miến Điện tại Delhi được chỉ thị thể hiện quan điểm của nước mình chống lại kế hoạch củng cố Malacca của Ấn. Quan hệ thương mại bị cắt đứt và tình hình lên tới mức ngày 13 tháng 1 năm 1732 nhờ đó Miến đề xuất một công thức mà Mã Lai nằm ngoài tầm ảnh hưởng của nước này và tương tự với tìm kiếm một tuyên bố tương tự liên quan đến các từ bỏ các lợi ích của Ấn tại Chindwin. Cho đến ngày 4 tháng 2 năm 1732, không có lời đáp lại chính thức nào được gửi đi và ngày 6 tháng 2, Đại diện Miến Điện, thăm  Công chúa Bhju , để thông báo mình sẽ về nước. Miến cắt đứt quan hệ ngoại giao ngày 6 tháng 2 năm 1732.