Difference between revisions 59863 and 59867 on viwikisource

{{đầu đề
 | tựa đề     = Ngọc Hoa cổ tích truyện
 | tác giả    = Khuyết danh
 | dịch giả   = 
 | phần       = 
 | trước      = 
 | sau        = 
 | năm        = 
 | ghi chú    = 
}}

{{thơ-đầu|Ngọc Hoa cổ tích truyện}}<poem>
       Nay mừng vận mở thái hòa
Thông reo trúc hóa mai già khoe tươi
       Khang cù kích nhưỡng đòi nơi
{{số|4}}Mở Chu-uy thấy có đời Trang-vương
       Hội quân minh hợp thần lương
Trang-vương ngự trị bốn phương thái thuần
       Bát thiên thu hưởng bát thiên xuân
{{số|8}}Muôn dân củng phục thánh quân trùng trùng
       Tăm kình cáo thỏ sạch không
Có nhà Trần thị xứ đông Thanh-hà
       Tướng công quan đại phú gia
{{số|12}}Xuân thu đỉnh thịnh tên là Ngọc-Thông
       Chưa ai kế hậu nối dòng
Đêm ngày phiền muộn vương lòng lo âu
       Trai già sẽ kịp sinh châu
{{số|16}}Mới hay như ý sở cầu tốt vay
       Sinh ra một gái tốt thay
Má đào mặt ngọc tóc mây rà rà
       Tướng công yến ẩm xướng ca
{{số|20}}Nay mừng lá ngọc nở hoa cành vàng
       Mai sau hương lửa từ đường
Vàng kia chua xót ngọc rầy dấu dương
       Đến ngày tuổi cả phi phương
{{số|24}}Mẹ cha mới đặt là nàng Ngọc-Hoa
       Xuân thu tuổi mới mười ba
Tin ong sứ điệp cũng đà nhiều nơi
       Tướng công một chút hiếm hoi
{{số|28}}Tìm nơi lệnh tộc chọn người trâm anh
       Bản hương có đứa thời danh
Biện-Điền nó cũng rắp ranh tấn tần
       Đưa thư tin đã nhiều lần
{{số|32}}Cầu ô rắp bác sông ngân cùng nàng
       Nhiều nơi giất mối tơ vương
Kẻ thời chức trọng triều đường đảm đang
       Nơi thời ngự sử quan sang
{{số|36}}Ông bà nghĩ ngợi con còn ngây thơ
       Mới gọi người đòi Ngọc-Hoa
Tướng công ông bà mới bảo rằng bây
       Mẹ cha cũng chẳng ép rầy
{{số|40}}Phải duyên đẹp ý *mạc* nơi xích thằng
       Ngọc-Hoa ren rén thưa rằng
Đạo cha đức mẹ xem bằng non cao
       Sinh thành dưỡng dục cù lao
{{số|44}}Ân thâm đức trọng dám sao cãi lời
       Song le chưa đẹp duyên hài
Rầy ong mai bướm lòng tôi càng buồn
       Tướng công nghe biết lời nàng
{{số|48}}Mẹ cha nỡ ép lòng con được nào
       Thoát thôi Ngọc-Hoa bước vào
Trách duyên sao muộn mận đào lửa hương
       Sơn tây có Phạm-Tử chàng
{{số|52}}Xuân huyên sớm đã suối vàng đều chơi
       Phạm còn niên thiếu bồ côi
Phận sao cay đắng thiếu nơi nương nhờ
       Cô thân chích ảnh bơ vơ
{{số|56}}Lấy gì nương tựa đền bù song thân
       Kiếm ăn đắp đổi qua lần
Nương mình cửa Khổng dựa thân nhà Trình
       Những mong kẻ quế nên danh
{{số|60}}Mà đền công dưỡng sinh thành hai thân
       Ngày ngày hành khất phương dân
Sớm chuyên nấu sử hôm cần xôi kinh
       Một ngày thong thả viễn hành
{{số|64}}Bỗng đâu lại lạc vào thành quý nhân
       Phạm còn đứng ở ngoài sân
Nhỏ to mấy nói vân vân tỏ tường
       Tôi là hiền sĩ xa đường
{{số|68}}Xin người mở rộng lòng thương ơn người
       Nàng nghe nói chửa gạn lời
Cảm thương nên động ngùi ngùi lòng hoa
       Người đâu hành khất nhà ta
{{số|72}}Mở năm lần cửa bước ra trông chàng
       Thấy hình dung có phi phương
Nhân làm sao phải nhỡ nhàng vậy vay
       Ngọc-Hoa xem thấy thương thay
{{số|76}}Hỏi rằng cơn cớ chàng rầy làm sao
       Nhân duyên dù sự thế nào
Cho chàng nhỡ bước lạc vào tới đây
       Chàng nghe giọt ngọc châu mày
{{số|80}}Trình người đừng nói nước mây càng buồn
       Ơn người thương kẻ sĩ hèn
Sai người lấy gạo cùng tiền đem cho
       Trước sau hỏi nỗi dần dà
{{số|84}}Chàng về luyện tập nghiệp nho cho cần
       Một mai gặp hội phong vân
Chàng thời lại được tấn tần chưa lâu
       Bây giờ tuy chửa biết nhau
{{số|88}}Nhân duyên lại hợp về sau trang là
       Chàng nghe nàng nói mặn mà
Phạm chàng từ tạ về nhà phòng văn
       Nghĩ mình còn vận gian truân
{{số|92}}Thờ ơ hoa nguyệt chuyên cần văn chương
       Ngọc-Hoa từ thấy mặt chàng
Cảm thương quân tử nhỡ nhàng gian nan
       Ước bao giờ phượng hợp loan
{{số|96}}Thời ta nuôi lấy sĩ hàn kẻo thương
       Lâu lâu nghĩ đến nỗi chàng
Lại sa nước mắt hai hàng chứa chan
       Thương vì lạc phách tân toan
{{số|100}}Nhớ người quân tử cơ hàn bơ vơ
       Có đêm lặng ngắm hằng nga
Tưởng chàng quân tử thẫn thờ phương nao
       Thoắt nằm thời thoắt chiêm bao
{{số|104}}Như chàng hiền sĩ đã vào phòng hương
       Xuân đường nhân thuở thanh nhàn
Thong dong vào đến phòng loan sáng ngày
       Thấy con ủ mặt châu mày
{{số|108}}Tướng công mới hỏi ý thì làm sao
       Cho nên ủ liễu phai đào
Kém tươi nhan sắc con sao võ vàng
       Một là tủi phấn thẹn gương
{{số|112}}Hai là báo đáp song đường mà lo
       Ba là nghĩ sự cửa nhà
Thời con phải nói mẹ cha biết cùng
       Ngọc-Hoa nghe nói hãi hùng
{{số|116}}Tìm lời thú thực ngỏ lòng khúc nhôi
       Mẹ cha sinh có một tôi
Nhiều nơi đẹp duyên hài tơ vương
       Lòng con chưa muốn cương thường
{{số|120}}Mai sau hương lửa từ đường làm sao
       Mẹ cha một tuổi một cao
Con thời phận gái thơ đào long đong
       Sợ cha tôi tưởng để lòng
{{số|124}}Như chàng Sơn-Bá thiệt công sinh thành
       Một hổ thiên địa cao xanh
Hai là hổ mệnh ra tình nguyệt hoa
       Ba là sợ mẹ cùng cha
{{số|128}}Con đã lỗi đạo phép nhà chẳng nghe
       Gia phong đâu có thế này
Bởi con tạo hóa thày lay sự người
       Mồng một tháng ba vừa thôi
{{số|132}}Thấy một nam tử là người sĩ nhân
       Tìm vào liền đến trong sân
Nói rằng hàn sĩ khó khăn xa đường
       Hình dung nhan sắc dịu dàng
{{số|136}}Vóc ngọc mình vàng mặt mũi tốt tươi
       Kỳ lòng tôi bước ra ngoài
Hỏi chàng nho sĩ là người quê nao
       Cớ gì phải bước lao đao
{{số|140}}Chàng sa nước mắt thấp cao lòng phiền
       Thấy người quân tử sĩ hiền
Cả lòng lấy gạo cùng tiền ra cho
       Ruột tầm chín khúc vò tơ
{{số|144}}Thương chàng nên nỗi tương tư đêm ngày
       Tướng công thấy nói lạ thay
Ngẫm rằng số ấy duyên trời chẳng không
       Cấp thời truyền gọi gia đồng
{{số|148}}Đi tìm nho sĩ mới xong việc này
       Tùy nhi vâng dậy chẳng chầy
Chia đi nam, bắc, đông, tây mọi đường
       Hỏi thăm khắp chợ cùng làng
{{số|152}}Bỗng đâu sẩy thấy một chàng ở xa
       Đến gần mới hỏi dò la
Phải chàng hàn sĩ la đà một thân
       Hỏi rằng học khắp kinh luân
{{số|156}}Lại ông tôi hỏi thơ văn và bài
       Phạm chàng vâng cứ đến nơi
Tùy nhi vào gửi thực người sĩ nhân
       Tướng công liền gọi vào sân
{{số|160}}Thấy người dung mạo áo khăn khác thường
       Vả xem cũng có phi phương
Sai người trải chiếu dọn giường ngồi chơi
       Ăn thôi mới hỏi và bài
{{số|164}}Luận trong kinh sử đáng tài trạng nguyên
       Khen rằng thực đấng sĩ hiền
Sự này thời bởi thiên duyên xe vào
       Hỏi chàng quê quán nơi nao
{{số|168}}Cớ gì mà phải lao đao ra ngoài
       Mẹ cha huynh đệ mấy người
Cớ sao mà phải lạc loài ra đi
       Phạm chàng ren rén thưa quỳ
{{số|172}}Ngập ngừng mới nói vân vi tỏ tường
       Sơn-tây Ngọc-tháp là làng
Hai thân xưa đã suối vàng đều chơi
       Anh em chẳng có một ai
{{số|176}}Xuân già huyên cỗi thiếu nơi nương nhờ
       Ở cùng cậu mợ bấy giờ
Vẻ thêm đói khát chẳng ưa nhục lòng
       Đạo hiền kinh thánh thời không
{{số|180}}Thương cha nhớ mẹ một lòng bo bo
       Con cậu cậu nuôi thầy cho
Cháu cậu cậu bắt chăn bò chăn trâu
       Đêm ngày mưa nắng giãi dầu
{{số|184}}Ở hòa chẳng được tôi hầu tha phương
       Lòng tôi mộ đạo văn chương
Sớm đi hành khất đòi làng tây đông
       Tối về thong thả văn phòng
{{số|188}}Ăn mày tôi học long đông mấy chầy
       Trần công nghe nói thương thay
Bảo cho Phạm tử cho hay mọi lời
       Con ta từ nọ thấy người
{{số|192}}Chẳng hay là sự duyên trời làm sao
       Tuy ngươi duyên kiếp thế nào
Bỗng đâu nó thấy ngươi vào nó thương
       Sự trời phận lửa duyên hương
{{số|196}}Hay đâu bốn bể thu sương một nhà
       Gọi người vào đòi Ngọc-Hoa
Tướng công người dạy nàng ra ngoài này
       Ngọc-Hoa ngồi tựa lầu tây
{{số|200}}Vâng lời cha dạy ra nay đứng hầu
       Tướng công ngồi lặng chờ lâu
Sự tình mới nói trước sau nhẽ hằng
       Phải chàng nho sĩ này chăng
{{số|204}}Ngọc-Hoa thưa rằng ấy phải sĩ nho
       Tướng công nói hết duyên do
Trước mặc hoa nguyệt sau là mặc con
       Những nơi chức trọng quyền sang
{{số|208}}Sao con chẳng nối chỉ vàng cầu ngân
       Nào chàng là đấng sĩ nhân
Sao con muốn bác cầu ngân cho liền
       Nàng nghe mặt ủ lòng phiền
{{số|212}}Nàng liền bày hết nhân duyên mọi đường
       Nữ sinh ngoại tộc đạo thường
Ai ai chẳng muốn quan sang dập dìu
       Giới trần cũng chẳng có nhiều
{{số|216}}Một tôi là gái ra hiền ngây thơ
       Chồng khôn thời nổi cơ đồ
Nhược bằng chồng dại vũ phu nặng mình
       Trình cha trình mẹ phân minh
{{số|220}}Quan sang hầu dễ một mình tôi du
       Gái thời xuất giá tòng phu
Xuân, huyên hai chữ đền bù chửa xong
       Tiên-Dung xưa gặp Chử công
{{số|224}}Ấy chăng nguyệt lão tơ hồng xe cho
       Tống-Trân xưa gặp Cúc-Hoa
Sự trời xe lại cũng ra cương thường
       Làm nên thời được quan sang
{{số|228}}Khó khăn có lúc rỡ ràng nhà ta
       Mấy lời biện bạch thưa qua
Nên chẳng thời mặc mẹ cha lo lường
       Tướng công nghe nói rõ ràng
{{số|232}}LNhủ con với lại Phạm chàng ra đây
       Tạm trâu ứng của đặt bầy
ấy làm của cải bằng nay cho chàng
       Khắp mời lân ấp họ hàng
{{số|236}}Cùng vào ăn cưới bốn phương sum vầy
       Xướng ca đàn hát ba ngày
Sắt cầm duyên hợp xe dây xích thằng
       Vào lạy nguyệt lão tơ hồng
{{số|240}}Ái ân vợ chồng giao kết nhân duyên
       Từ ngày chăn ấm chiếu âm
Sự đẹp, bướm ai cầm lòng xuân
       Sớm khuya chăm việc tảo tần
{{số|244}}Thờ cha kính mẹ đòi lần chẳng sai
       Trượng phu gặp đấng nữ tài
Ông bà mừng rỡ sánh vai rể hiền
       Lấy nhau vừa được nửa niên
{{số|248}}Vì chưng một đứa biện-Điền bản hương
       Nguyên xưa nó đã hỏi nàng
Trách nhân duyên chửa hợp đường tóc tơ
       Lấy chồng là đấng sĩ nho
{{số|252}}Biện-Điền tự ấy nó thù nàng ngay
       Ta là danh giá đất này
Chê ta lấy đứa ăn mày bần nhân
       Tao làm cho Phạm li Trần
{{số|256}}Mới cam lòng ấy bõ lần chê tao
       Biện-Điền nó bất nhân sao
Sắm sanh khí giới binh đao tức thì
       Năm mươi kẻ cướp mượn về
{{số|260}}Cùng nhau một dạ cùng nghe một lòng
       Đứa nào giết được tướng công
Vàng cho mười nén đền công tức thì
       Phạm chàng bay chém làm kỳ
{{số|264}}Còn nàng Trần thị bắt về cho tao
       Hung đồ nghe nói mừng sao
Nửa đêm chỉ nẻo phá vào bước ra
       Trời làm một trận phong ba
{{số|268}}Năm mươi kẻ cướp ngã sa đầy đồng
       Thiên thượng còn xưng tướng công
Biện-Điền giở lại trong lòng giận thay
       Chí cao chẳng bảo ai hay
{{số|272}}Vượt sang Ngô quốc lấy câu bạch đàn
       Đem về mà tạc mặt nàng
Tạc làm mặt mộc tiến lên cửu trùng
       Thợ tạc đã ba tháng ròng
{{số|276}}Lưng ong má phấn tựa người tiên cung
       Mười ngày đem tiến cửu trùng
Vua Trang trông thấy não nùng chiêu đăm
       Đức trang lòng đã mừng thầm
{{số|280}}Mỹ nhân ắt nó đến tìm ta đây
       Trang vương phán hỏi rằng bay
Như mặt mạc này quê ở gần xa
       Biện-Điền đặt gối tâu qua
{{số|284}}Vốn nó quê ở Thanh-hà xứ đông
       Cha nó làm quan tướng công
Nhà ngang rẫy dọc lầu hồng chan chan
       Mấy lần cửa đóng bức bàn
{{số|288}}Sinh ra một gái là nàng Ngọc-Hoa
       Xuân xanh tuổi mới mười ba
Vậy tôi tiến nạp quốc gia cửu trùng
       Nhà nó tường vẽ lầu hồng
{{số|292}}Tâu vua ở chẳng hết lòng thảo ngay
       Trang rằng như mặt mạc này
Thời tao phong chức cho mày quận công
       Nhược bằng cáo giả gian phòng
{{số|296}}Thời tao tru diệt tam tông họ mày
       Biện-Điền đặt gối tâu bày
Tâu vua mặt ấy chưa tày Ngọc-Hoa
       Mới sai nội giám hai tòa
{{số|300}}Lọng vàng tàn tán lấy ra tức thì

</poem>{{thơ-cuối}}

[[Thể loại:Thơ Nôm]]
[[Thể loại:Lục bát]]
[[Thể loại:Thơ Việt Nam]]