Revision 59862 of "Ngọc Hoa cổ tích truyện" on viwikisource

{{đầu đề
 | tựa đề     = Ngọc Hoa cổ tích truyện
 | tác giả    = Khuyết danh
 | dịch giả   = 
 | phần       = 
 | trước      = 
 | sau        = 
 | năm        = 
 | ghi chú    = 
}}

{{thơ-đầu|Ngọc Hoa cổ tích truyện}}<poem>
       Nay mừng vận mở thái hòa
Thông reo trúc hóa mai già khoe tươi
       Khang cù kích nhưỡng đòi nơi
Mở Chu-uy thấy có đời Trang-vương
       Hội quân minh hợp thần lương
Trang-vương ngự trị bốn phương thái thuần
       Bát thiên thu hưởng bát thiên xuân
Muôn dân củng phục thánh quân trùng trùng
       Tăm kình cáo thỏ sạch không
Có nhà Trần thị xứ đông Thanh-hà
       Tướng công quan đại phú gia
Xuân thu đỉnh thịnh tên là Ngọc-Thông
       Chưa ai kế hậu nối dòng
Đêm ngày phiền muộn vương lòng lo âu
       Trai già sẽ kịp sinh châu
Mới hay như ý sở cầu tốt vay
       Sinh ra một gái tốt thay
Má đào mặt ngọc tóc mây rà rà
       Tướng công yến ẩm xướng ca
Nay mừng lá ngọc nở hoa cành vàng
       Mai sau hương lửa từ đường
Vàng kia chua xót ngọc rầy dấu dương
       Đến ngày tuổi cả phi phương
Mẹ cha mới đặt là nàng Ngọc-Hoa
       Xuân thu tuổi mới mười ba
Tin ong sứ điệp cũng đà nhiều nơi
       Tướng công một chút hiếm hoi
Tìm nơi lệnh tộc chọn người trâm anh
       Bản hương có đứa thời danh
Biện-Điền nó cũng rắp ranh tấn tần
       Đưa thư tin đã nhiều lần
Cầu ô rắp bác sông ngân cùng nàng
       Nhiều nơi giất mối tơ vương
Kẻ thời chức trọng triều đường đảm đang
       Nơi thời ngự sử quan sang
Ông bà nghĩ ngợi con còn ngây thơ
       Mới gọi người đòi Ngọc-Hoa
Tướng công ông bà mới bảo rằng bây
       Mẹ cha cũng chẳng ép rầy
Phải duyên đẹp ý *mạc* nơi xích thằng
       Ngọc-Hoa ren rén thưa rằng
Đạo cha đức mẹ xem bằng non cao
       Sinh thành dưỡng dục cù lao
Ân thâm đức trọng dám sao cãi lời
       Song le chưa đẹp duyên hài
Rầy ong mai bướm lòng tôi càng buồn
       Tướng công nghe biết lời nàng
Mẹ cha nỡ ép lòng con được nào
       Thoát thôi Ngọc-Hoa bước vào
Trách duyên sao muộn mận đào lửa hương
       Sơn tây có Phạm-Tử chàng
Xuân huyên sớm đã suối vàng đều chơi
       Phạm còn niên thiếu bồ côi
Phận sao cay đắng thiếu nơi nương nhờ
       Cô thân chích ảnh bơ vơ
Lấy gì nương tựa đền bù song thân
       Kiếm ăn đắp đổi qua lần
Nương mình cửa Khổng dựa thân nhà Trình
       Những mong kẻ quế nên danh
Mà đền công dưỡng sinh thành hai thân
       Ngày ngày hành khất phương dân
Sớm chuyên nấu sử hôm cần xôi kinh
       Một ngày thong thả viễn hành
Bỗng đâu lại lạc vào thành quý nhân
       Phạm còn đứng ở ngoài sân
Nhỏ to mấy nói vân vân tỏ tường
       Tôi là hiền sĩ xa đường
Xin người mở rộng lòng thương ơn người
       Nàng nghe nói chửa gạn lời
Cảm thương nên động ngùi ngùi lòng hoa
       Người đâu hành khất nhà ta
Mở năm lần cửa bước ra trông chàng
       Thấy hình dung có phi phương
Nhân làm sao phải nhỡ nhàng vậy vay
       Ngọc-Hoa xem thấy thương thay
Hỏi rằng cơn cớ chàng rầy làm sao
       Nhân duyên dù sự thế nào
Cho chàng nhỡ bước lạc vào tới đây
       Chàng nghe giọt ngọc châu mày
Trình người đừng nói nước mây càng buồn
       Ơn người thương kẻ sĩ hèn
Sai người lấy gạo cùng tiền đem cho
       Trước sau hỏi nỗi dần dà
Chàng về luyện tập nghiệp nho cho cần
       Một mai gặp hội phong vân
Chàng thời lại được tấn tần chưa lâu
       Bây giờ tuy chửa biết nhau
Nhân duyên lại hợp về sau trang là
       Chàng nghe nàng nói mặn mà
Phạm chàng từ tạ về nhà phòng văn
       Nghĩ mình còn vận gian truân
Thờ ơ hoa nguyệt chuyên cần văn chương
       Ngọc-Hoa từ thấy mặt chàng
Cảm thương quân tử nhỡ nhàng gian nan
       Ước bao giờ phượng hợp loan
Thời ta nuôi lấy sĩ hàn kẻo thương
       Lâu lâu nghĩ đến nỗi chàng
Lại sa nước mắt hai hàng chứa chan
       Thương vì lạc phách tân toan
Nhớ người quân tử cơ hàn bơ vơ
       Có đêm lặng ngắm hằng nga
Tưởng chàng quân tử thẫn thờ phương nao
       Thoắt nằm thời thoắt chiêm bao
Như chàng hiền sĩ đã vào phòng hương
       Xuân đường nhân thuở thanh nhàn
Thong dong vào đến phòng loan sáng ngày
       Thấy con ủ mặt châu mày
Tướng công mới hỏi ý thì làm sao
       Cho nên ủ liễu phai đào
Kém tươi nhan sắc con sao võ vàng
       Một là tủi phấn thẹn gương
Hai là báo đáp song đường mà lo
       Ba là nghĩ sự cửa nhà
Thời con phải nói mẹ cha biết cùng
       Ngọc-Hoa nghe nói hãi hùng
Tìm lời thú thực ngỏ lòng khúc nhôi
       Mẹ cha sinh có một tôi
Nhiều nơi đẹp duyên hài tơ vương
       Lòng con chưa muốn cương thường
Mai sau hương lửa từ đường làm sao
       Mẹ cha một tuổi một cao
Con thời phận gái thơ đào long đong
       Sợ cha tôi tưởng để lòng
Như chàng Sơn-Bá thiệt công sinh thành
       Một hổ thiên địa cao xanh
Hai là hổ mệnh ra tình nguyệt hoa
       Ba là sợ mẹ cùng cha
Con đã lỗi đạo phép nhà chẳng nghe
       Gia phong đâu có thế này
Bởi con tạo hóa thày lay sự người
       Mồng một tháng ba vừa thôi
Thấy một nam tử là người sĩ nhân
       Tìm vào liền đến trong sân
Nói rằng hàn sĩ khó khăn xa đường
       Hình dung nhan sắc dịu dàng
Vóc ngọc mình vàng mặt mũi tốt tươi
       Kỳ lòng tôi bước ra ngoài
Hỏi chàng nho sĩ là người quê nao
       Cớ gì phải bước lao đao
Chàng sa nước mắt thấp cao lòng phiền
       Thấy người quân tử sĩ hiền
Cả lòng lấy gạo cùng tiền ra cho
       Ruột tầm chín khúc vò tơ
Thương chàng nên nỗi tương tư đêm ngày
       Tướng công thấy nói lạ thay
Ngẫm rằng số ấy duyên trời chẳng không
       Cấp thời truyền gọi gia đồng
Đi tìm nho sĩ mới xong việc này
       Tùy nhi vâng dậy chẳng chầy
Chia đi nam, bắc, đông, tây mọi đường
       Hỏi thăm khắp chợ cùng làng
Bỗng đâu sẩy thấy một chàng ở xa
       Đến gần mới hỏi dò la
Phải chàng hàn sĩ la đà một thân
       Hỏi rằng học khắp kinh luân
Lại ông tôi hỏi thơ văn và bài
       Phạm chàng vâng cứ đến nơi
Tùy nhi vào gửi thực người sĩ nhân
       Tướng công liền gọi vào sân
Thấy người dung mạo áo khăn khác thường
       Vả xem cũng có phi phương
Sai người trải chiếu dọn giường ngồi chơi
       Ăn thôi mới hỏi và bài
Luận trong kinh sử đáng tài trạng nguyên
       Khen rằng thực đấng sĩ hiền
Sự này thời bởi thiên duyên xe vào
       Hỏi chàng quê quán nơi nao
Cớ gì mà phải lao đao ra ngoài
       Mẹ cha huynh đệ mấy người
Cớ sao mà phải lạc loài ra đi
       Phạm chàng ren rén thưa quỳ
Ngập ngừng mới nói vân vi tỏ tường
       Sơn-tây Ngọc-tháp là làng
Hai thân xưa đã suối vàng đều chơi
       Anh em chẳng có một ai
Xuân già huyên cỗi thiếu nơi nương nhờ
       Ở cùng cậu mợ bấy giờ
Vẻ thêm đói khát chẳng ưa nhục lòng
       Đạo hiền kinh thánh thời không
Thương cha nhớ mẹ một lòng bo bo
       Con cậu cậu nuôi thầy cho
Cháu cậu cậu bắt chăn bò chăn trâu
       Đêm ngày mưa nắng giãi dầu
Ở hòa chẳng được tôi hầu tha phương
       Lòng tôi mộ đạo văn chương
Sớm đi hành khất đòi làng tây đông
       Tối về thong thả văn phòng
Ăn mày tôi học long đông mấy chầy
       Trần công nghe nói thương thay
Bảo cho Phạm tử cho hay mọi lời
       Con ta từ nọ thấy người
Chẳng hay là sự duyên trời làm sao
       Tuy ngươi duyên kiếp thế nào
Bỗng đâu nó thấy ngươi vào nó thương
       Sự trời phận lửa duyên hương
Hay đâu bốn bể thu sương một nhà
       Gọi người vào đòi Ngọc-Hoa
Tướng công người dạy nàng ra ngoài này
       Ngọc-Hoa ngồi tựa lầu tây
Vâng lời cha dạy ra nay đứng hầu
       Tướng công ngồi lặng chờ lâu
Sự tình mới nói trước sau nhẽ hằng
       Phải chàng nho sĩ này chăng
Ngọc-Hoa thưa rằng ấy phải sĩ nho
       Tướng công nói hết duyên do
Trước mặc hoa nguyệt sau là mặc con
       Những nơi chức trọng quyền sang
Sao con chẳng nối chỉ vàng cầu ngân
       Nào chàng là đấng sĩ nhân
Sao con muốn bác cầu ngân cho liền
       Nàng nghe mặt ủ lòng phiền
Nàng liền bày hết nhân duyên mọi đường
       Nữ sinh ngoại tộc đạo thường
Ai ai chẳng muốn quan sang dập dìu
       Giới trần cũng chẳng có nhiều
Một tôi là gái ra hiền ngây thơ
       Chồng khôn thời nổi cơ đồ
Nhược bằng chồng dại vũ phu nặng mình
       Trình cha trình mẹ phân minh
Quan sang hầu dễ một mình tôi du
       Gái thời xuất giá tòng phu
Xuân, huyên hai chữ đền bù chửa xong
       Tiên-Dung xưa gặp Chử công
Ấy chăng nguyệt lão tơ hồng xe cho
       Tống-Trân xưa gặp Cúc-Hoa
Sự trời xe lại cũng ra cương thường
       Làm nên thời được quan sang
Khó khăn có lúc rỡ ràng nhà ta
       Mấy lời biện bạch thưa qua
Nên chẳng thời mặc mẹ cha lo lường
       Tướng công nghe nói rõ ràng
Nhủ con với lại Phạm chàng ra đây
       Tạm trâu ứng của đặt bầy
Lấy làm của cải bằng nay cho chàng
       Khắp mời lân ấp họ hàng
Cùng vào ăn cưới bốn phương sum vầy
       Xướng ca đàn hát ba ngày
Sắt cầm duyên hợp xe dây xích thằng
       Vào lạy nguyệt lão tơ hồng
Ái ân vợ chồng giao kết nhân duyên
       Từ ngày chăn ấm chiếu âm
Sự đẹp, bướm ai cầm lòng xuân
       Sớm khuya chăm việc tảo tần
Thờ cha kính mẹ đòi lần chẳng sai
       Trượng phu gặp đấng nữ tài
Ông bà mừng rỡ sánh vai rể hiền
       Lấy nhau vừa được nửa niên
Vì chưng một đứa biện-Điền bản hương
       Nguyên xưa nó đã hỏi nàng
Trách nhân duyên chửa hợp đường tóc tơ
       Lấy chồng là đấng sĩ nho
Biện-Điền tự ấy nó thù nàng ngay
       Ta là danh giá đất này
Chê ta lấy đứa ăn mày bần nhân
       Tao làm cho Phạm li Trần
Mới cam lòng ấy bõ lần chê tao
       Biện-Điền nó bất nhân sao
Sắm sanh khí giới binh đao tức thì
       Năm mươi kẻ cướp mượn về
Cùng nhau một dạ cùng nghe một lòng
       Đứa nào giết được tướng công
Vàng cho mười nén đền công tức thì
       Phạm chàng bay chém làm kỳ
Còn nàng Trần thị bắt về cho tao
       Hung đồ nghe nói mừng sao
Nửa đêm chỉ nẻo phá vào bước ra
       Trời làm một trận phong ba
Năm mươi kẻ cướp ngã sa đầy đồng
       Thiên thượng còn xưng tướng công
Biện-Điền giở lại trong lòng giận thay
       Chí cao chẳng bảo ai hay
Vượt sang Ngô quốc lấy câu bạch đàn
       Đem về mà tạc mặt nàng
Tạc làm mặt mộc tiến lên cửu trùng
       Thợ tạc đã ba tháng ròng
Lưng ong má phấn tựa người tiên cung
       Mười ngày đem tiến cửu trùng
Vua Trang trông thấy não nùng chiêu đăm
       Đức trang lòng đã mừng thầm
Mỹ nhân ắt nó đến tìm ta đây
       Trang vương phán hỏi rằng bay
Như mặt mạc này quê ở gần xa
       Biện-Điền đặt gối tâu qua
Vốn nó quê ở Thanh-hà xứ đông
       Cha nó làm quan tướng công
Nhà ngang rẫy dọc lầu hồng chan chan
       Mấy lần cửa đóng bức bàn
Sinh ra một gái là nàng Ngọc-Hoa
       Xuân xanh tuổi mới mười ba
Vậy tôi tiến nạp quốc gia cửu trùng
       Nhà nó tường vẽ lầu hồng
Tâu vua ở chẳng hết lòng thảo ngay
       Trang rằng như mặt mạc này
Thời tao phong chức cho mày quận công
       Nhược bằng cáo giả gian phòng
Thời tao tru diệt tam tông họ mày
       Biện-Điền đặt gối tâu bày
Tâu vua mặt ấy chưa tày Ngọc-Hoa
       Mới sai nội giám hai tòa
Lọng vàng tàn tán lấy ra tức thì

</poem>{{thơ-cuối}}